"Tiên Linh Chiến Xa này chẳng phải của trưởng lão Vương Nhạc thuộc Thánh địa Dao Quang sao?"Lại có người thắc mắc lên tiếng."Vương Nhạc đã bị tôi chém rồi. Bảo vật của hắn đương nhiên rơi vào tay tôi. Nói thẳng, ai tên Vương Nhạc đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì."Lâm Phong vừa nói vừa lia ánh mắt lạnh lẽo về phía Vương Dược, con trai của Vương Đằng, đang đứng cách đó không xa.Mắt Vương Dược trầm như nước, đương nhiên hiểu Lâm Phong đang mượn cớ chửi xéo. Nhưng y không nói gì, vì trong mắt hắn, Lâm Phong đã là kẻ chết chắc.Không lâu nữa thôi, khi Chí Cường giáng lâm, Lâm Phong sẽ chết thảm tại đây, đạo cơ tan nát. Với kẻ sắp thành xác chết, chẳng cần so đo làm gì."Tiên Linh Chiến Xa quả thực là đồ tốt. Nếu nó còn nguyên vẹn, ta sẽ lập tức giao dịch với cậu, thậm chí bù thêm cho cậu, nhưng đáng tiếc nó lại bị tổn khuyết ... ""Muốn sửa loại bảo vật này, khó như lên trời."Đạo Đồng tỏ vẻ khó xử."Không sao. Anh cứ báo cáo lên trên ... kết quả thế nào tôi cũng chấp nhận."Lâm Phong điềm nhiên nói."Được."Đạo Đồng nhìn Lâm Phong một lúc lâu rồi gật đầu, quay người đi thẳng vào hậu trường.Nói là báo cáo lên lãnh đạo, thực ra chỉ làm cho có hình thức, vào trong uống tách trà mà thôi. Còn việc chọn món gì, trong lòng hắn đã có quyết định.Đạo Đồng đi rồi, trong sân lập tức yên tĩnh. Ai nấy đều nín thở chờ khoảnh khắc cuối cùng.Người tinh ý nhận ra không khí đã khác hẳn, nhất là Vương Dược, thỉnh thoảng lại liếc về phía Lâm Phong, chẳng thèm che giấu sát ý.Hiện giờ đôi bên đã xé toạc mặt nạ, bùng nổ chỉ là chuyện sớm muộn.Không lâu sau, Đạo Đồng đặt tách trà xuống, mỉm cười bước ra từ hậu trường.Xoạt xoạt xoạt!Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!