Hắn vốn không coi trọng một con bạc, cũng không hề nghĩ đến chuyện nhận ân báo đáp.Việc đã giải quyết xong thì chẳng cần ở lại làm gì.Dương Bách Xuyên vừa đi vừa quan sát, đi hết một con phố, bất giác rẽ vào một ngõ nhỏ. Hắn dừng bước, không ngoảnh lại, quát: "Theo ta làm gì?"Người bám theo phía sau chính là lão giả lúc trước."Cảm ơn ân cứu mạng của ân chủ. Tiểu nhân thuộc Thần tộc, tên là Phan Vô Cực. Ân lớn khó báo, khẩn cầu ân chủ cho tiểu nhân làm nô, hầu hạ dưới trướng ngài.”Vừa nói, Phan Vô Cực đã quỳ sụp xuống, dập đầu trước Dương Bách Xuyên. Dương Bách Xuyên lạnh nhạt: "Ta không cần một kẻ hầu ham cờ bạc, đi đi."Nghe vậy, Phan Vô Cực cuống quýt giải thích: "Xin ân chủ minh giám, tiểu nhân vốn không nghiện co bạc. Chuyen thần thach với Thiên Địa Phường là bất đắc dĩ, bị một kẻ vô sỉ lừa nên mới thành ra cục diện hôm nay. Lời tiểu nhân đều là thật, nếu có nửa câu dối trá, nguyện bị Thiên Đạo xóa sổ.Tiểu nhân lăn lộn ở Thiên Thành đã mấy vạn năm, thân phận chỉ là một Thiên Thần thượng vị hèn mọn, trên người chẳng có gì đáng giá để báo ân. Chỉ có thể làm trâu làm ngựa, cầu ân chủ cho một cơ hội."Lúc đầu, Dương Bách Xuyên vốn không để tâm. Hắn cũng không cần một kẻ lai lịch không rõ, lại còn mang tiếng con bạc để làm tôi tớ. Nhưng một câu trong lời lão ta khiến hắn chú ý, lão ta đã lăn lộn ở Thiên Thành mấy vạn năm.Dương Bách Xuyên đang thiếu gì nhất?Là tin tức.Nghe chừng lão giả này sống ở Thiên Thần đã lâu, chưa nói những chuyện khác, làm người dẫn đường, hỏi thăm tin tức vặt có lẽ đã đủ dùng.Hắn nghĩ, so với việc mù mờ đi tìm nơi hoặc người sửa chiến giáp, chi bằng hỏi lão giả trước mặt. Dù sao vừa rồi hắn cũng cứu lão ta một mạng, còn bỏ ra một vạn thần thạch hạ phẩm.Dẫu thế nào, đối phương cũng không đến mức lừa hắn."Đứng dậy đi." Cuối cùng Dương Bách Xuyên xoay người, nói.Hắn không đồng ý cũng không từ chối, chỉ nói một câu như thế.Nhưng Phan Vô Cực hiểu ra thì mừng rỡ, vội dập đầu: "Thuộc hạ Phan Vô Cực vô cùng biết ơn ân chủ."Phan Vô Cực là kẻ từng trải, hiểu rõ một câu đứng dậy kia thực ra đã là ngầm chấp thuận. Sở dĩ không nói thẳng, chỉ vì muốn cho lão ta một quãng thời gian khảo nghiệm, xem lão ta có xứng làm người hầu hay không.Trong lòng Phan Vô Cực có toan tính riêng, nhìn qua thì có vẻ Dương Bách Xuyên là con cháu từ một thế lực hiển hách nào đó. Lão ta muốn nhận chủ, không chỉ để báo ân, mà còn để tìm một chỗ dựa.Hơn ai hết, lão ta hiểu rõ một Thần tộc không có bối cảnh khó sống đến mức nào.Dương Bách Xuyên nhìn Phan Vô Cực, cũng đại khái đoán được tâm tư của lão ta, nhưng không nói toạc. Trước mắt xem như đôi bên cùng có lợi.Hắn cần một người dẫn đường, còn Phan Vô Cực cần một chỗ dựa. Còn cái chỗ dựa mang tên Dương Bách Xuyên có đáng dựa hay không, hắn chưa hề bảo đảm."Tìm chỗ yên tĩnh nói chuyện." Dương Bách Xuyên nói, cũng muốn thử lão ta một phen."Ân chủ, xin theo tiểu nhân. Trước đó không xa là Tây thành, có một tửu lâu ba tầng. Trên tầng ba, chỉ cần có thần thạch là lên được, rất yên tĩnh, tiện nói chuyện." Phan Vô Cực phản ứng rất nhanh."Dẫn đường." Dương Bách Xuyên nói.Phản ứng của lão ta khiến hắn hài lòng, cũng chứng tỏ Phan Vô Cực rất quen thuộc Thiên Thành."Ân chủ, mời đi theo tiểu nhân."Dưới sự dẫn đường của Phan Vô Cực, Dương Bách Xuyên đến một tửu lâu. Hắn ném cho Phan Vô Cực một trăm thần thạch, mọi việc được thu xếp gọn ghẽ, bao trọn gian Nhã ở tầng ba, một bàn rượu thịt, hết ba mươi thần thạch.Từ đầu đến cuối, Dương Bách Xuyên không nói một câu, mọi việc đều do Phan Vô Cực lo liệu. Đến khi vào phòng ngồi xuống, hắn coi như đã chấp nhận lão ta.Quan sát một hồi, hắn thấy Phan Vô Cực rất có biết xã giao, nghĩ bụng có người như vậy đi theo cũng tiện."Ta tên Dương Bách Xuyên." Hắn uống canh chén thần tửu, nói.Hai mắt Phan Vô Cực sáng lên, kích động quỳ xuống: "Bái kiến chủ nhân."Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!