-Chủ nhiệm Dư, không như anh nghĩ, bài đề tài này đích thật là công lao của tổ trưởng Mã.Mã Nguyệt Huy tủi thân gật đầu:- Đúng đúng.Lão Dư không để ý tới Mã Nguyệt Huy, nhìn Trần Thương:- Anh ta là trình độ gì tôi còn không biết à, đối với phẫu thuật đường mật căn bản chính là một bác sĩ nhị lưu, anh ta còn có thể cải tiến cái này?Trần Thương cũng cười khổ không được, chỉ được chậm rãi giải thích nói, cặn kẽ giải thích chuyện lão Mã biểu diễn trình độ dị bẩm thiên phú nhị lưu một phen.Sau khi nghe xong, lão Dư im lặng!Yên lặng nhìn Mã Nguyệt Huy.Gọi cái gì?Vụng về ra trình độ?Nói thật, bỗng nhiên, anh hơi ao ước thằng nhãi này.Dựa vào cái gì tốt số như thế?Mã Nguyệt Huy nhìn lão Dư:Lão Dư, anh đừng nhìn tôi như vậy, thật ra ... Tôi cũng là vừa vặn phát hiện ưu thế của mình, sau này nếu tôi có cái luận văn nào, chắc chắn sẽ không quên anh!- Lão Dư, anh yên tâm, sau khi tôi có luận văn lập tức gọi anh, cho anh thêm cái tên gì, không quan trọng, dù sao, anh nhìn tôi cũng coi như là phát biểu qua ...Lão Dư nghe xong, tức giận đi:- Mau mau cút!Hồi tưởng lại dáng vẻ gợi đòn của Mã Nguyệt Huy, anh liền tức giận nghiến răngThế nhưng ... cũng không thể làm gì.Ai ..Lão Mã nhìn thoáng qua bóng dáng lão Dư, cô đơn nói câu:Ai, người ưu tú, quả nhiên dễ dàng ghen ghét!Sau khi nói xong, lão Mã vỗ đùi, nhìn Trần Thương:- Không đúng, tiểu Trần, làm sao lại không có người ao ước ghen ghét với cậu thế?-Cậu nói cậu còn là chỉ đạo giáo sư đấy, dựa vào cái gì không có người ao ước anh? Tôi cảm thấy ... công lao tôi so với cậu còn lớn hơn, nói nói sai lầm là tôi phát hiện ...Mọi người sững sờ!