Tối hôm qua, Trần Thương đi ngủ nằm mơ thấy mình thành nhà biên kịch lớn, đạo diễn lớn ... Hắc hắc hắc ...Sau khi tỉnh lại sau giấc ngủ, thừa dịp Tần tiểu liếm không chú ý vụng trộm đổi đồ lót, vụng trộm giặt sạch sẽ cái kia.Lúc này mới tranh thủ thời gian đến bệnh viện.Vừa tới bệnh viện, thời gian còn sớm, y tá ca đêm tối hôm qua tìm tới Trần Thương:- Bác sĩ Trần, chiều hôm qua Xa Linh và Xa Triết Hoa đã xuất viện.Sau khi Trần Thương nghe thấy, lập tức sửng sốt một chút.- A? Nhanh như vậy đã xuất viện à?Y tá bất đắc dĩ cười nói:- Xa Triết Hoa nằm viện cũng hơn nửa tháng, Xa Linh cũng ở ICU một tuần rồi, chiều qua mới xuất viện.Trần Thương lúc này mới kịp phản ứng, thời gian trôi qua thật nhanh!- Hôm nay thứ mấy?Y tá cười nói:Xem ra bác sĩ Trần bận rộn tới hồ đồ rồi, hôm nay thứ tư.Trần Thương ồ một tiếng, còn nói đi xem tiểu nha đầu kia một chút, không ngờ đã ra viện.Trần Thương bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài, nhanh chóng muốn đi tới văn phòng.Nhưng y tá lại nói:- Bác sĩ Trần chờ một chút, Xa Linh có món quà tặng cho anh.Trần Thương nghe xong vẻ mặt lập tức vui mừng:- Ô? Là quà gì thế?Vào lúc này, y tá móc một lọ thủy tinh ra:- Chính là cái này, còn có một lá thư.Trần Thương nhận bình thủy tinh và lá thư, về tới bên trong văn phòng.Mở ống thủy tinh ra, bên trong là ngôi sao nhỏ tự tay xếp, mà giấy là vàng óng ánh các loại màu sắc, Trần Thương luôn cảm thấy cái này rất thơm.Cẩn thận cầm lên ngửi một cái!Đây không phải hương vị sô cô la à?Đột nhiên Trần Thương kịp phản ứng, những cái này đều là giấy gói kẹo sô côla.Trách không được khi mỗi lần đi kiểm tra phòng ICU, luôn nhìn thấy cô lén lút, mà lại ăn sô cô la giấy gói kẹo đều bị cô thu thập lại, làm phẳng ép vào trong sách.Nhìn thấy một hũ giấy gói kẹo sô cô la xếp ngôi sao nhỏ này, Trần Thương đột nhiên cảm giác thấy tâm trạng hôm nay đều tốt đẹp, vào lúc này, anh mới nhìn rõ mấy chữ dùng cọ màu viết cong vẹo bên trên ống.- Bình hi vọng.Trần Thương nhìn cái tên này, đột nhiên cười.Mở lá thư ra, bên trong viết một chút lời nói ấm lòng.- Chú Trần Thương ơi, con sắp xuất viện!- Con thật vui vẻ, thế nhưng lại có luyến tiếc, mấy cô chú nơi này đều rất tốt.- Thế nhưng mẹ nói với con, con ở thêm một ngày sẽ phải tốn thật nhiều thật nhiều tiền, số tiền này có phải là chú trả hay không ...Sau khi chờ con kiếm tiền, con muốn quyên thật nhiều tiền, xây dựng một bệnh viện lớn, để rất nhiều trẻ em không xem nổi bệnh có thể nằm viện miễn phí ...Chú Trần Thương, tạm biệt, chú là bác sĩ tốt nhất, tốt nhất, tốt nhất con gặp qua, cái bình hi vọng này chính là hi vọng của con, bên trong đầy ngôi sao, chú so với nó, tựa như ngôi sao trong đêm tối chiếu sáng cái bầu trời đêm này vậy, cám ơn chú cứu ba con.Tạm biệt, chú Trần Thương, con sẽ nhớ chú.Kiểu chữ cong vẹo, còn có ghép vần, viết ra một phong thư.Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!